Hôn nhân đang yên lành bỗng gặp lại tình cũ sau 12 năm

Tôi cho anh biết rằng mình đang như kiệt sức vì cố gồng lên để giữ thăng bằng. Tôi sợ đến lúc mình không đủ tỉnh táo nữa…

Chúng tôi nối lại mối dây tình cảm như chưa từng có mười hai năm biệt tăm. Đêm đêm chúng tôi điện thoại, nhắn tin, kể lại cho nhau nghe những năm tháng mình đã đi qua…

Hết năm thứ hai đại học thì anh đột nhiên biến mất, không một lời giải thích, để lại trong tôi một khoảng trống mênh mông và ngổn ngang những câu hỏi không lời giải đáp.

Mười hai năm sau anh lại đột nhiên xuất hiện, thổn thức trong trong điện thoại rằng “Sai lầm lớn nhất trong đời anh là đã rời bỏ em”. Qua cơn bàng hoàng, xúc động, chúng tôi nhanh chóng nối lại mối dây tình cảm như chưa từng có mười hai năm biệt tăm.

nh minh họa

Anh vẫn như ngày nào, ấm áp và chân tình. Mỗi ngày anh dành cho tôi sự quan tâm trìu mến, cố bù đắp những tổn thương đã gây ra cho tôi trong chừng đó năm trời. Tôi đón nhận tình cảm nồng nhiệt của anh trong nỗi tủi thân bao năm kìm nén. Vậy là anh vẫn yêu thương tôi và chưa một phút giây nào nguôi quên mối tình đầu trong trẻo mà sâu nặng. Chỉ cần biết vậy thôi là trái tim tôi đã lành lại, giải tỏa hết mọi buồn đau.

Chồng tôi đương nhiên không biết bí mật này. Trong suy nghĩ của chồng, tôi là người vợ, người mẹ mẫu mực, hết lòng vì chồng con. Ở công ty tôi là một trưởng phòng nghiêm túc, chuẩn mực trong cư xử với nhân viên và cấp trên. Tôi là mẫu phụ nữ được nhiều người ngưỡng mộ, có tổ ấm hạnh phúc và có địa vị xã hội.

“Cứ thế này mãi sao anh?”, tôi nhắn tin cho người tình cũ trong một đêm khuya vắng. Giờ đó tôi biết anh đang trực ở công trường và chồng tôi đã ngủ say với con trai ở phòng bên kia. Tôi cho anh biết rằng mình đang như kiệt sức vì cố gồng lên để giữ thăng bằng. Tôi sợ đến lúc mình không đủ tỉnh táo nữa và khi đó không biết chuyện gì sẽ xảy ra. Rồi tôi trách móc anh quay lại tìm tôi làm gì, thà cứ để mọi chuyện ngủ yên, thầm lặng trôi đi như hơn chục năm qua.

“Anh cũng sắp nổ tung đầu đây rồi em. Từ ngày gặp lại em không làm được gì ra hồn nữa”. Câu chuyện như nhiều lần trước đó, kết thúc trong nỗi nhớ thương tuyệt vọng và bế tắc.

Công ty có hai ngày hội thảo ở TP.HCM nhưng tôi nói với chồng là năm ngày. Ba ngày sau hội thảo tôi hẹn sẽ cùng anh đi Vũng Tàu. Chúng tôi cam kết với nhau rằng đây là lần đầu tiên để chúng tôi được sống lại những năm tháng tình đầu dở dang và sẽ là lần cuối cùng để kết thúc mọi chuyện. Chúng tôi gọi đó là ba ngày trăng mật của riêng mình.

Ảnh minh họa

Hai ngày hội thảo trôi qua trong chậm chạp. Đầu óc tôi không thể tập trung được vào nội dung chuyên đề. Tưởng tượng khoảnh khắc được ở bên anh khiến tôi háo hức, rạo rực. Nhiều lúc tôi thấy mình như đang thực sự chìm đi trong cảm xúc hạnh phúc, có lúc tôi lại vô cùng tỉnh táo dặn mình phải mạnh mẽ để giữ gìn hạnh phúc gia đình của mỗi người, không được làm tổn thương bạn đời, không được làm tổn hại hình ảnh người mẹ, người bố mẫu mực trong mắt các con.

“Công trường đang gặp sự cố nên không thể đến đón em”, anh nhắn lạnh lùng. Tôi nghẹn ngào không nói được gì. Mọi việc kết thúc ngay tại đây, trong phút giây bẽ bàng này. Tôi trốn ra khỏi phòng hội thảo, về khách sạn và khóc rống lên như đứa trẻ bị đòn oan.

Tôi đổi vé, trở về nhà, cuộc sống vẫn diễn ra với nhịp điệu bình thường. Vài tuần vợ chồng con cái dã ngoại xa thành phố. Sau cơn đau, tôi đã hồi phục, tìm lại được tự do.

Tôi cảm ơn anh đã kiểm soát được sự việc để giờ đây hai đứa có thể bình thản ngồi bên nhau trò chuyện mà không ai bị mặc cảm và dằn vặt. Chúng tôi gần như đã điên loạn khi gặp lại được nhau như bao nhiêu đôi tình nhân dang dở trên thế gian này. Nhưng cơn điên nào rồi cũng phải tỉnh. Thật may là chuyện đó đã không xảy ra.

phunuonline

Các bài viết khác: