Kẻ đang yêu say đắm thường mắc bệnh…quáng gà

Đó là phát hiện của nhà tình dục học người Ba Lan, Edji Cralec: những kẻ đang yêu say đắm thường mất khả năng nhìn ra sự thật về đối tượng yêu.

Trong cuộc đời, nói chung lầm lỡ bất cứ cái gì cũng tai hại nhưng có lẽ tai hại nhất là sai lầm trong việc kết hôn. Đó là việc ta quyết định gắn bó trọn đời với ai đó. Và từ đó, tất cả sướng vui buồn khổ, thành công hay hoạn nạn của đời ta cũng đồng cam cộng khổ với người đó.

Thế nhưng khi quyết định một điều hệ trọng như vậy, chúng ta lại đang yêu, ta không lựa chọn bằng trí óc mà bằng trái tim, không bằng trí khôn mà bằng cảm xúc. Nguyên nhân của những sai lầm: Thứ nhất về phía chủ quan. Nhà tình dục học người Ba Lan, Edji Cralec phát hiện những kẻ đang yêu say đắm có dấu hiệu của người bị bệnh.

Đó là bệnh “quáng gà”, khiến họ mất khả năng nhìn ra sự thật về đối tượng yêu. Hai là, về phía khách quan. Khi yêu, đối tác cũng biến đổi đi không đúng như bản chất thường ngày của họ. Kẻ keo kiệt có thể thành hào phóng. Kể thấp hèn thành cao thượng. Có người còn cho rằng yêu là giả, lấy nhau mới là thật. Bởi vì khi yêu, người ta có thể giả tạo để làm đẹp lòng người yêu. Đó là hai nguyên nhân chủ yếu khiến con người dễ mắc sai lầm khi lựa chọn bạn đời.

Ke dang yeu say dam thuong mac benh…quang ga

Muốn tránh được điều đó phải có quá trình tìm hiểu. Có những bạn trẻ yêu và cưới quá nhanh, họ chỉ nhận biết đối tác qua những biểu hiện bên ngoài. Nhưng ngay cả những đôi có thời gian hò hẹn khá dài mà sau khi kết hôn vẫn lủng củng. Bởi vì trong qúa trình đó, người ta không đi sâu vào những vấn đề chính yếu, chỉ cảm thấy hoà hợp trên một vài khía cạnh nào đó, không phải là những mặt chính yếu của cuộc sống vợ chồng. Vậy đâu là những mặt chính yếu đó?

Thứ nhất là hoà hợp về tâm lý

Cũng như diện mạo con người, tâm lý không ai giống ai. Có thể kể ra hàng chục dạng tính cách khác nhau, thậm chí đối chọi nhau như nước với lửa. Chẳng hạn, có người vui tính, sôi nổi, có người trầm lắng u buồn. Đôi khi hai dạng tâm lý trái ngược lại cảm thấy hoà hợp như là bù đắp cho nhau. Kinh nghiệm cho thấy là, mỗi lần gặp gỡ mà cả hai cảm thấy vui vẻ thoải mái là hoà hợp. Còn nếu một trong hai người cảm thấy gò bó, khó chịu là không hợp, sống với nhau lâu dài sẽ khổ sở.

Thứ hai là về tác phong sinh hoạt

Có người tác phong cẩn thận từng ly từng tí. Có người đại khái thế nào cũng xong. Hai người đó ở với nhau rất khó sống. Người ngăn nắp luôn bực mình kêu ca phàn nàn về sự bừa bãi của người kia. Trái lại, người không coi trọng những cái lặt vặt sẽ cảm thấy bị gò bó, khó chịu và tất yếu sẽ phản ứng lại, gây căng thẳng. Đừng nghĩ cứ kết hôn rồi sẽ cải tạo theo ý mình. Thực ra uốn nắn một con người trưởng thành, tính cách đã định hình là gần như không thể.

Thứ ba là hoà hợp về tinh thần

Chẳng hạn có người luôn tâm niệm sống lương thiện, đúng với pháp luật và đạo đức. Thí dụ muốn làm giàu phải chịu khó lao động, chắt chiu tích luỹ. Nhưng người kia lại nghĩ cần phải chớp thời cơ làm giàu thật nhanh. Họ coi cách làm ăn cần cù cóp nhặt là cò con, không có đầu óc. Những giá trị tinh thần như sự chung thuỷ, lòng hiếu thảo, đức hy sinh, đều có thể là những đề tài xảy ra tranh cãi vì những quan điểm trái ngược nhau thì cãi nhau là chuyện thường ngày, thậm chí người này coi khinh hoặc phỉ báng người kia.

Thứ tư là hòa hợp về tình dục

Yếu tố này có nhà nghiên cứu đặt lên hàng đầu. Bởi vì khi bạn kết hôn với ai là từ đó bạn chỉ có quyền yêu đương, ân ái với một đối tác duy nhất. Nếu tình dục không hoà hợp, sẽ mất đi một trong những niềm vui quan trọng của hôn nhân. Nó chiếm đến 50% hạnh phúc vợ chồng. Trong thực tế rất nhiều đôi không hoà hợp phòng the và từ sự không hoà hợp đó dẫn đến những bất hoà khác. Chẳng hạn người có nhu cầu cao, người ít nhu cầu. Lúc người này muốn, người kia lại không muốn. Những đôi vợ chồng như thế rất khó hạnh phúc.

Trên đây là bốn khía cạnh chính của cuộc sống lứa đôi, chưa kể đến những khía cạnh khác nữa phải được cả hai bàn bạc trao đổi xem hòa hợp đến mức nào? Trong thực tế những đôi hoà hợp được cả bốn mặt trên khá hiếm. Được ba mặt cũng đã hạnh phúc. Nhưng nếu chỉ hoà hợp được một trong bốn mặt trên thì kết hôn là mạo hiểm. Còn không hoà hợp được mặt nào vẫn liều “nhắm mắt đưa chân” thì hạnh phúc chỉ là hoang tưởng.

Thời gian hò hẹn có đôi kéo dài đến mấy năm, có đôi chỉ vài ba tháng. Điều quan trọng không phải là thời gian dài hay ngắn mà là có đi vào những vấn đề cơ bản hay không? Có thể cả những bạn đã nhiều năm chung sống cũng có dịp nhìn lại cuộc hôn nhân của mình hòa hợp đến đâu và ta cần phải làm gì?

Theo PNO

Các bài viết khác: