Lòng nhân từ là thứ to lớn và mạnh mẽ nhất

Có ai trong chúng ta dám bắn một người khi họ không còn đạn và không còn đường chống trả? Tất nhiên là không rồi.

Một chiều mưa rả rích cuối năm, Pôn, Liu, Lolo và Sasha chuẩn bị những phần quà tết sang giao lưu với các bạn trẻ em đường phố trong lớp học vẽ của cô giáo Hoàng Ly, bạn mình. Đó là lớp dạy vẽ tự nguyện dành cho các em nhỏ trong xóm lao động nghèo, hầu hết là người nhập cư nay đây mai đó.

Các em tới trước giờ kết thúc chừng nửa tiếng để cùng vẽ, cùng hát, cùng chơi với nhau. Nhìn những ánh mắt vui tươi, những nụ cười ngây thơ của trẻ mới thấy thế giới thật đơn giản, trong trẻo.

 Long nhan tu la thu to lon va manh me nhat
Nụ cười trong veo của những đứa trẻ nhập cư ở lớp học vẽ cũa họa sĩ Ly Hoàng Ly

Đôi lần gặp bạn, nghe Hoàng Ly thở dài, có mấy đứa trong lớp phải nghỉ vì cha mẹ đi kiếm sống nơi khác, nhớ tụi nó ghê chị ơi! Lại nhớ lần Ly rơm rớm, tối nay có con bé 15 tuổi nghỉ học hai tuần trước bỗng nhiên ghé lớp, áo dây hở hang và mặt đầy phấn son.

Nó kể, con sống với dì, cách đây mấy tuần dì kêu con đi bưng bê quán bia để phụ thêm, nên con phải nghỉ học. Tối nay quán nghỉ sớm nên con chạy một mạch tới đây vì nhớ lớp, nhớ cô, nhớ bạn bè.

Bữa nọ lớp có bạn mới, con bé cũng chừng mười mấy tuổi, suốt mấy buổi học không nói bất cứ tiếng nào, chỉ chăm chú vẽ. Cô giáo còn tưởng nó bị câm. Sau đó, cả lớp mới nói với cô giáo, rằng nhỏ đó đầu gấu lắm, nó dữ tợn, nói tục một cây.

Qua mỗi mẩu chuyện Ly kể về cái lớp học vẽ trong xóm ấy, thấy Ly… không yên, cứ quay quắt, trăn trở cùng tụi nhỏ. Bởi thế, dù cái lưng bị chấn thương phải mang băng đỡ đi lại khó, dù có những ngày mưa ngập, Ly vẫn vượt một chặng đường dài trên 10 cây số để đến với các em.

Vì Ly biết, suốt cả tuần các em bắt đầu một ngày lao động từ 4, 5 giờ sáng khi con gái mình còn ngủ, đứa bán vé số, đứa phụ hồ, đứa chạy bàn, thì tất cả các em đều mong chờ đêm cuối tuần có lớp vẽ, nơi các em được sống trong thế giới tưởng tượng đầy màu sắc.

Ra khỏi lớp, các em có thể là những đứa bé miệng chửi thề liên tục, có thể là đầu gấu đường phố, có thể là thằng ăn cắp; nhưng bước chân vào lớp, thì chỉ còn những ánh mắt trong sáng, những nụ cười thánh thiện, những tâm hồn khát khao được học, được vẽ, được sống đúng với tuổi thơ mà các em đáng hưởng.

Thương Ly và các bạn nhỏ. Cảm nhận một cách ít ỏi qua những giọt nước mắt của Ly, qua câu chuyện Ly kể, qua vài buổi cùng chơi với các em. Nhưng có nhìn thấy, những bức tranh Ly đóng khung tặng các em để treo lên mảng tường trong căn phòng thuê tạm bợ của gia đình, mới tin rằng ít nhiều đó cũng là giọt nước mát mỗi tối khi cha mẹ các em trở về sau một ngày lao động nặng nhọc.

Những buổi dạy và học vẽ của Ly và đám nhỏ, sẽ là những mảng màu kỳ diệu tưới xanh tâm hồn của các em, như nhà văn Ahn Do-hyun trong câu chuyện Cá hồi: “Là cá hồi có nghĩa sẽ sinh ra từ sông, bơi ra biển, đến khi cứng cáp lại ngược về nguồn đẻ trứng, rồi tan biến vào dòng suối mẹ.

Cá hồi Ánh bạc biết điều đó, nhưng nó nghĩ hẳn phải có lý do nào đó cho việc mình sống trên đời. Lý do đó có thể là nhìn ra thế giới trên mặt nước, đuổi theo cầu vồng hay một lẽ sống đặc biệt nào đó”.

Cám ơn cô giáo Hoàng Ly, học trò của em chắc chắn sẽ tìm được những chiếc cầu vồng đầy màu sắc của riêng mình; cảm ơn những tâm hồn trong trẻo, tinh khôi, đã rót vào tâm hồn con trai chị, thằng bé 14 tuổi sau buổi đi thăm lớp về những suy nghĩ của riêng nó: “Từ khi mỗi người được sinh ra, cái bản chất tốt đẹp luôn chiếm toàn bộ khắp cả cơ thể.

Gần đây, tôi cũng đã tới một nơi để làm từ thiện và không thể nào diễn tả được cảm xúc của tôi lúc đó. Khi đi thăm những đứa trẻ đường phố, trong lòng tôi có một cái gì đó rất là mãnh liệt thôi thúc tôi phải làm mọi thứ để cho tụi nó vui.

Tôi có cảm giác rằng trong tim mình như có một cái móc và trong tim những đứa trẻ ấy có những cái khuy để tôi có thể móc nó, để đưa nó gần lại với niềm vui hơn. Tôi tin rằng lòng nhân từ là thứ to lớn và mạnh mẽ nhất, cho dù một người có cứng chắc cỡ nào cũng phải bị khuất phục.

Có ai trong chúng ta dám bắn một người khi họ không còn đạn và không còn đường chống trả? Tất nhiên là không rồi. Thế nên, hãy sống như không có ngày mai và giúp đỡ càng nhiều người càng tốt vì chỉ có như vậy mới làm chúng ta ngủ yên giấc thôi. Cái cuối cùng, nhớ là tạo ra nhiều cái móc nha!”.

PNO

Các bài viết khác: