Nói gì khi mỏi mệt?

Trạng thái trên facebook cô bạn tôi sáng nay là: “Phụ nữ ngoài ba mươi chỉ mong có một bờ vai đủ vững để tựa vào khi mỏi mệt”.

Trạng thái trên facebook cô bạn tôi sáng nay là: “Phụ nữ ngoài ba mươi chỉ mong có một bờ vai đủ vững để tựa vào khi mỏi mệt”. Chúng tôi gặp nhau, quán cà phê vắng khách, nhạc du dương. Tôi trêu, bờ vai vững chắc đang bị lung lay à nhỏ?”.

Mệt gì mệt hoài…

Cô bạn nhìn tôi với đôi mắt thâm quầng in hằn bao đêm ngủ không ngon giấc. Bạn kể, những khi mỏi mệt, thực tình chỉ mong chồng hỏi, em uống thuốc gì anh đi mua, em muốn đi bác sĩ không anh chở, hoặc đơn giản là thèm ăn gì, anh mua. Nhưng những điều tưởng như đơn giản ấy chỉ có trong tưởng tượng. Câu thường xuyên chồng nói khi vợ bệnh là: “Em làm gì mà mệt hoài vậy?” kèm cái chau mày.

Nào có ai thích mệt hoài chứ! Giả mệt mà chồng quan tâm thì cũng đáng, mệt mà chồng nhăn nhó cau mày ném cho câu hỏi chẳng biết trả lời sao như vậy thì chẳng ai muốn mình mệt. Nói vậy, tưởng chồng hiểu thấu, ai dè, chồng bảo: “Mật độ” những ngày mệt mỏi của em nhiều tới mức báo động rồi đấy. Những phụ nữ khác đâu có suốt ngày ủ rũ mỏi mệt như em”. Đến nước này bạn chỉ cười nửa miệng: “Ủa chớ mấy phụ nữ khác họ mệt, họ than với chồng họ chứ than chi với chồng em mà anh biết?”.

Bạn tôi, ngoài ba mươi, đôi khi vẫn tự nhận mình già hơn cả các chị U40, U50… Bạn nói, về đến nhà là mắt mỏi, lưng nhức. Đám con nhỏ tuổi ẩm ương, thấy mẹ là đứa đòi bế, đứa đòi cõng. Nhiều khi đi làm về phải “né” con, trốn vào phòng riêng nằm đọc sách, nghe nhạc, để tự đám trẻ chơi với nhau và để cái lưng mình khỏi ê ẩm sau một ngày ngồi ở công sở. Ai đó nói phụ nữ ngoài 30 là tuổi đẹp nhất đâu không thấy, chỉ thấy những rệu rã, chán chường khi mắt mỏi, lưng đau và sẵn sàng cau có đốp chát chỉ vì cái chau mày không đúng lúc của chồng.

Mỗi kiến cắn thôi mà cũng…

Na, bạn tôi suýt bỏ chồng sau một lần bị kiến cắn. Đó là một con kiến ba khoang, bé xíu mà có khả năng “sát thủ” gây thương tích. Cô vô tình đập chết nó khi nó đang bò gần mắt. Sau đó, mỏi mệt, Na đi ngủ, không nghĩ mình sẽ đối diện với những tai họa sắp tới vì một con kiến nhỏ. Đang ngủ mơ màng, người cô nóng ran, tỉnh giấc. Cả một vùng mắt sưng húp và bỏng rát. Cô quờ quạng mò mẫm tìm điện thoại, hoảng hốt gọi cho chồng. Phải rất cố gắng, Na mới trình bày hết câu chuyện.

Đáp lại là giọng chồng, lõm bõm trong những tiếng 1, 2, 3 dô dô…: “Thế này, anh ở xa hơn 10 cây số không về ngay được đâu. Em xức tí dầu gió là êm thôi”. Mặc Na cố gắng giải thích thêm, đủ mọi sắc thái đau đớn, năn nỉ, giận dỗi… chồng vẫn bình tĩnh: “Tóm lại là kiến độc cắn chứ gì! Có con kiến thôi mà cũng xé ra to. Em thích thì để anh gọi thằng Linh đến đưa vào bệnh viện, đằng nào thì anh cũng chẳng có mặt ngay được”.

Ảnh: Internet

“Thằng Linh” là lái xe của chồng. Nếu quả thực chỉ cần một anh lái xe chở vào viện thì Na có hàng loạt dịch vụ xung quanh mình, cũng chẳng cần phiền hà tới lái xe riêng đang ở xa. Thấy lòng mình như thể bị ai đó xát muối, Na định mặc kệ đợi chồng về nhìn thấy mặt mũi và cơ thể mình, để cho anh một bài học. Nhưng đau không chịu nổi, cô bấm đại số điện thoại trong cuộc gọi nào đó gần nhất. Na không nhớ mình đã nói gì với người bên kia máy, thậm chí cũng không nghe rõ người ấy nói gì vì đầu đau như búa bổ. May rằng đó là một cô bạn học cũ. Cô bạn ấy đưa Na vào bệnh viện. Sau vài ngày nằm viện, không ai dám nhắc tới tên chồng Na vì chỉ cần lỡ nhắc tới, Na sẽ khóc ầm lên. Chồng cô, sau buổi nhậu, về nhà nghe tình hình, cuống quýt vào bệnh viện, nhìn thấy bác sĩ đang chăm sóc tích cực cho vợ thì biết mình đã sai, nhưng Na không cho anh một cơ hội gặp mặt, xin lỗi. Họ ly thân sau khi Na từ bệnh viện trở về nhà.

Ngày kia, trên facebook, Na nhìn thấy hình ảnh cánh tay gầy rộc của chồng mình đang giơ một cái bát cũ kỹ hứng những dòng mủ cao su. Na gọi điện cho tài xế riêng của chồng. Tài xế nói, anh đã vào Nam làm cao su với bạn. Trong ấy trái gió trái nước, anh đang bị cảm nhưng dứt khoát không về. Bởi anh nói, ở gần mà thiếu chị, cuộc sống chẳng có ý nghĩa gì. Chỉ nghe đến đó, Na thấy mọi tổn thương bay hết. Cô nghẹn giọng nói tài xế kêu anh về. Linh lắc đầu: “Chỉ chị mới gọi được anh về thôi. Bỏ qua đi chị, nhỡ có chuyện gì…”.

Mãi sau này, khi vợ chồng đã cơm lành canh ngọt, anh kể, đó là một “phép thử” mà anh “liều” xem vợ còn thương mình không. Kỳ thực, anh có chuyến công tác ở miền Nam, ghé qua lô cao su của bạn, chụp tấm hình, và câu chuyện đã diễn ra với… một nửa sự thực. Khi Na gọi anh về thì anh biết mình vừa tìm lại được hạnh phúc đã gầy dựng cả chục năm nhưng đôi khi vì vài phút vô tâm lúc vợ đau yếu cũng có thể đánh mất.

 

phunuonline

Các bài viết khác: