Rủ bạn thân đi đánh ghen để rồi cuối cùng cay đắng bất ngờ hơn (Phần 1)

Đến giờ phút này, tôi đã tắt hẳn niềm tin vào cuộc sống rồi. Tôi cũng muốn khẳng định luôn là đừng bao giờ tin vào cái gì gọi là tình bạn nữa, tin quá rồi bị cắn đau lúc nào chẳng hay biết.

Vợ chồng tôi cưới nhau được 10 năm, đứa lớn 8 tuổi, đứa thứ 2 mới được 9 tháng. Điều kiện gia đình khá giả, có nhà 3 tầng, có xe ô tô. Chồng tôi vốn đẹp trai, có tí chức quyền nhưng rất yêu thương vợ con. Ngày xưa anh cũng phải theo đuổi gần 1 năm tôi mới nhận lời yêu.

Nhưng rồi một ngày, cách đây 10 tháng, lúc này bụng bầu sắp sinh nên tôi nằm nhà mệt mỏi, không biết làm gì mới mở facebook ra mò mẫm, như nào đó lại vào được facebook của chồng. Tự nhiên thấy có cô bạn hàng xóm sát vách nhà cũ nhắn tin cho chồng: “Đi nữa không?”. Đọc được tin nhắn chỉ vỏn vẹn 3 chữ ấy, tôi đã rất hoang mang, không biết có ý gì.

Ảnh minh họa

Tôi gửi lại ký hiệu bàn tay ra có nghĩa là ok. Thì ngay lập tức cô bạn ấy nhắn lại. Tôi thử đóng vai chồng nhắn lại. Và đây là đoạn hội thoại mà tôi không bao giờ có thể quên được:

– Khỏe thế?

– Uh.

– Mới đi hôm qua mà?

– Anh vẫn khỏe mà.

– Phải để dành chứ.

– Anh cần gì để dành.

– Eo ơi, khỏe thật! Mà anh thấy em thế nào?

– Thế em thấy anh thế nào? Cảm xúc em ra sao?

– Cảm xúc thế nào thì anh biết đấy, tận cùng sung sướng vậy rồi!

Tôi như muốn phát điên thật sự. Thì ra chiều qua chồng tôi không về nhà, gọi điện báo đi họp. Rồi khi tôi hỏi có về ăn cơm không thì tắt máy và nhắn tin lại là họp hành rất căng thẳng. Đến 9h tối chồng về, tôi còn vác bụng bầu đi pha nước chanh và ngồi bên bóp vai, động viên chồng cố gắng. Nào ngờ,…

Biết được tất cả mọi chuyện rồi, tôi thoát ra và gọi thẳng cho chồng: “Anh về nhà ngay đi, bụng em tự dưng hơi đau!”. Vì lo lắng, chồng tôi tức tốc chạy về nhà. Về đến nơi vẫn rất nhẹ nhàng hỏi: “Em đau làm sao?”. Nhưng tôi chỉ hỏi lại: “Tối qua họp hành căng thẳng lắm hả anh? Đối tác có làm anh quá sức không?”.

Chồng tôi lúc đấy đã tái mặt rồi, nhưng vẫn cố tỏ ra rất bình tĩnh: “Em hỏi gì thế? Cũng căng thẳng bình thường thôi mà!”. Đến nước này thì tôi không thể dồn nén được nữa, lên cơn chửi bới chồng loạn xị ngậu và tra khảo: “Tôi hỏi lại lần cuối, hôm qua anh với cô ta đi đâu? Tôi biết tính anh, không có bằng chứng thì không bao giờ nhận. Nhưng tôi cho anh cơ hội cuối, đừng để tôi phải đưa bằng chứng ra! Khi ấy thì xác định là chỉ có ly hôn thôi”.

Chồng tôi vẫn lì mặt đòi bằng chứng rồi gân cổ cãi nhưng khi tôi làm căng quá, dọa gọi bố mẹ hai bên đến, mới chịu khai rằng: “Đi từ 3h chiều đến 8h tối. Hoài giấu chồng bảo đi tập văn nghệ. Còn anh bảo với em là anh đi họp”. Nói được thế rồi chồng tôi quỳ xuống xin tôi tha thứ, và bảo rằng đó mới là lần đầu.

Tôi không để tâm, tôi gọi điện luôn cho cô ta:

– Chị Hoài à? Chị khỏe không? Lâu này em bầu bí nặng nề nên chẳng về thăm chị được.

– Ừ, sao lâu lắm không về? Lúc nào về đây chơi đi.

– Vâng, em không về nên dù không nhờ mà chị cũng chăm sóc chồng em chu đáo quá!

– Là sao em?

– Sao trăng gì nữa hả chị? Đúng tối nay em muốn gặp hai vợ chồng chị vì cái vụ ở nhà nghỉ Xuân Thành hôm qua.

– Em nói gì cơ?

– Không cần phải chối đâu! Chồng tôi khai hết rồi.

Tôi ức quá nên cúp máy khóc nức nở. Chồng tôi nhìn tôi khó thở vì khóc nấc nhiều thì sợ cuống lên, quỳ mọp xuống chân xin tha thứ. Chồng tôi quỳ lạy như tế sao, chắp tay thề thốt là lần đầu tiên và hứa sẽ không bao giờ tái phạm. Rồi xin tôi đừng ly hôn. Nhưng tôi mệt quá, tôi thương đứa con trong bụng mình, tôi lặng lẽ lên giường nằm. Nước mắt lại chảy.

Ảnh minh họa

Nhớ lại ngày xưa, nhà tôi và nhà Hoài chung vách với nhau. Hoài là đứa nhiệt tình nhất, tôi có ốm đau thì cũng chạy sang chăm sóc. Nào là nấu cháo, mua thuốc cho tôi uống. Buổi trưa đi làm cơ quan không về kịp, tôi còn sang nhà Hoài xin cơm. Nhưng đáp lại, tôi sống cũng không tệ, tôi cũng giúp đỡ cô ta rất nhiều. Bây giờ nghĩ lại mới thấy lạ, có những lúc chồng tôi và cô ta cùng nhau mang bia ra ngoài hiên ngồi nhâm nhi tranh luận, nói chuyện ầm ĩ mà tôi cũng không nghĩ gì hết. Vẫn có gì ngon là nấu gấp đôi rồi san sang nhà cô ta một nửa. Thân thế đấy, để rồi…

Tôi gọi một cô bạn thân khác của mình, là Ánh đi cùng đến quán café để gặp Hoài. Đến đây, tôi chẳng phải nói gì cả, Ánh thay tôi làm tất cả. Ánh đánh ghen, chửi bới còn hăng hơn cả tôi. Đáp lại, Hoài chỉ mặt dày xin tha thứ, cũng thề thốt là lần đầu tiên và xin đừng làm mọi chuyện ầm ĩ, chỉ mong được lặng lẽ rút lui để gia đình ai cũng yên ấm. Tôi nghĩ lại những chuyện trước đây thì đúng là cũng không thể làm được. Nhưng Ánh lại khùng lên, còn hất cả cốc nước vào mặt Hoài rồi lại đòi tát cô nhân tình của chồng tôi nữa…

Thấy bạn mình làm căng quá, tôi phải kéo cô ấy ra về. Về đến nơi, tôi vẫn không ngừng cảm ơn Ánh, cứ nghĩ Ánh thương tôi nên mới thế. Ánh cũng là người bạn thân thiết tôi tin tưởng nhất trong cuộc đời mình. Ngờ đâu, đây cũng chính là người đã đâm tôi một nhát mà mãi mãi tôi không bao giờ có thể gượng dậy được nữa…

phunuonline

Tin khác:

Comments

Đang tải...